Suy ngẫm hằng ngày: Trung tín với Chúa dù bước đi một mình — Thi Thiên 107:4-6

“Họ lang thang trong hoang mạc, lạc lối và không có nơi ở. Đói khát, họ đến bên bờ vực cái chết. Trong cơn khốn cùng, họ kêu cầu Đức Chúa Trời, và Ngài giải cứu họ khỏi những hoạn nạn” (Thi Thiên 107:4-6).

Trung tín bước theo Đức Chúa Trời nhiều khi có nghĩa là chọn con đường đơn độc. Và đúng vậy, con đường ấy có thể giống như một hoang mạc—khô cằn, gian khó, không có tiếng vỗ tay. Nhưng chính tại đó, chúng ta học được những bài học sâu sắc nhất về Đức Chúa Trời là ai và chúng ta thật sự là ai trong Ngài. Tìm kiếm sự chấp thuận của con người giống như từ từ uống thuốc độc. Điều đó làm linh hồn kiệt quệ, vì buộc chúng ta sống để làm hài lòng những con người bất ổn và hữu hạn, thay vì tôn vinh Đức Chúa Trời đời đời và không hề thay đổi. Người nam hay người nữ thật sự thuộc về Đức Chúa Trời phải sẵn lòng bước đi một mình, biết rằng sự hiện diện của Chúa quý giá hơn sự chấp nhận của cả thế gian.

Khi quyết định bước đi với Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ nghe tiếng Ngài—vững vàng, không đổi và không thể nhầm lẫn. Đó sẽ không phải là âm thanh của đám đông hay tiếng vọng của những ý kiến con người, mà là tiếng gọi dịu dàng và đầy quyền năng của Chúa, kêu gọi chúng ta tin cậy và vâng lời. Và tiếng gọi ấy luôn dẫn chúng ta đến cùng một điểm: vâng phục Luật pháp quyền năng của Ngài. Vì trong Luật pháp ấy có con đường sự sống. Đức Chúa Trời ban Luật pháp cho chúng ta không phải như một gánh nặng, mà như một tấm bản đồ trung tín, dẫn đến phước lành, sự bảo vệ và trên hết là sự cứu rỗi trong Đấng Christ. Vâng theo Luật pháp ấy là bước đi trên một con đường an toàn, dù có thể đơn độc.

Vì vậy, nếu cần phải bước đi một mình, hãy cứ bước đi. Nếu cần phải đánh mất sự chấp thuận của người khác để làm đẹp lòng Đức Chúa Trời, thì hãy để điều đó xảy ra. Bởi vâng phục những điều răn tuyệt vời của Cha là điều đem lại sự bình an lâu dài, sự giải thoát khỏi những cạm bẫy của thế gian và mối tương giao thật với thiên đàng. Người bước đi với Đức Chúa Trời, dù trong im lặng và cô đơn, không bao giờ thật sự đơn độc. -Phỏng theo A. B. Simpson. Hẹn gặp lại ngày mai, nếu Chúa cho phép.

Cùng cầu nguyện với tôi: Lạy Cha yêu dấu, con cảm tạ Ngài vì sự hiện diện không ngừng của Ngài, ngay cả trong những lúc mọi sự dường như là một hoang mạc. Con biết bước đi với Ngài nhiều khi đòi hỏi con từ bỏ mong muốn được người khác thấu hiểu, ngưỡng mộ hay chấp nhận. Nhưng con cũng biết không gì có thể sánh với sự bình an khi được ở bên Ngài. Xin dạy con biết coi trọng tiếng Ngài hơn bất kỳ tiếng nào khác.

Lạy Chúa, xin giải cứu con khỏi khao khát làm hài lòng con người. Con muốn bước đi với Ngài ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải bước đi một mình. Con muốn nghe tiếng Ngài, vâng theo tiếng gọi của Ngài và sống theo Luật pháp quyền năng của Ngài, tin chắc rằng đó là con đường đúng đắn—con đường dẫn đến phước lành, sự giải cứu và sự cứu rỗi. Xin cho những bước chân con được vững vàng, dù đơn độc, nếu chúng được đặt nền trên chân lý của Ngài.

Ôi, Đức Chúa Trời Chí Thánh, con thờ phượng và ca ngợi Ngài vì Ngài thành tín với những người bước đi với Ngài trong sự thánh khiết. Con yêu dấu của Ngài là Vị Hoàng Tử và Đấng Cứu Rỗi đời đời của con. Luật pháp quyền năng của Ngài giống như một lối đi sáng ngời giữa bóng tối, dẫn dắt những tấm lòng trung tín đến ngai Ngài. Những điều răn của Ngài giống như những chiếc neo đời đời, làm vững bước những người vâng phục Ngài, ngay cả khi cả thế gian lìa bỏ họ. Con cầu nguyện trong danh quý báu của Chúa Giê-su, a-men.



Chia sẻ nhé!