Suy ngẫm hằng ngày: Dân Ta đã quên Ta (Giê-rê-mi 18:15).

“Dân Ta đã quên Ta” (Giê-rê-mi 18:15).

Quên một ai đó là sự xúc phạm tệ hại nhất mà chúng ta có thể gây ra, và dẫu vậy, đó chính xác là điều Đức Chúa Trời phán về chúng ta qua câu: “Dân Ta đã quên Ta.” Hãy suy nghĩ kỹ: chúng ta có thể chống đối ai đó, làm hại họ, phớt lờ họ, nhưng quên họ ư? Đó là tận cùng của sự xa cách. Thế nhưng, chúng ta lại làm điều đó với Chúa. Chúng ta quên những ơn lành của Ngài, sống như thể Ngài không tồn tại, như thể Ngài đã chết. Đó là một nguy hiểm thực sự, bởi sự lãng quên không xảy ra đột ngột – nó đến dần dần, khi chúng ta không còn tỉnh thức, khi chúng ta buông lỏng và để mình trôi theo dòng đời.

Vậy làm sao để tránh khỏi thảm họa này? Câu trả lời thật đơn giản nhưng đòi hỏi hành động: “Hãy cẩn thận với chính mình!” Tỉnh thức là giữ mắt trên con đường, tay trên vô lăng, biết rõ mình đang đi đâu. Không phải chúng ta cố tình quên Đức Chúa Trời, mà là do bất cẩn, chúng ta dần rời xa Ngài, cho đến khi Ngài chỉ còn là một ký ức xa vời. Và đây là sự bảo vệ mạnh mẽ chống lại sự lãng quên ấy: vâng lời Đức Chúa Trời. Khi bạn quyết tâm, từ tấm lòng, sống theo Lời Ngài, bạn đặt mình vào vị trí mà chính Đức Chúa Trời chăm sóc bạn, bảo đảm rằng sẽ không có sự xa cách nào xảy ra.

Và đây là lời hứa tuyệt vời: đối với những ai vâng theo Luật pháp quyền năng của Đức Chúa Trời, sự lãng quên sẽ không xảy ra. Tại sao? Bởi vì trách nhiệm ấy không còn thuộc về bạn nữa, mà thuộc về Đấng Tạo Hóa, Đấng không bao giờ thất bại. Khi bạn sống trong sự vâng phục, Đức Chúa Trời giữ bạn gần bên, giữ cho ngọn lửa mối quan hệ luôn cháy sáng. Vậy nên, hãy quyết định hôm nay: đừng sống trôi nổi nữa, hãy chọn vâng lời, và tin chắc rằng Đức Chúa Trời sẽ giữ bạn thật chặt, để bạn không bao giờ quên Ngài và Ngài cũng không bao giờ rời xa bạn. – Được phỏng dịch từ J. Jowett. Hẹn gặp lại ngày mai, nếu Chúa cho phép.

Cùng cầu nguyện với tôi: Kính lạy Đức Chúa Trời, con thường xuyên rơi vào nguy cơ lãng quên, sống như thể Ngài không tồn tại, như thể những ơn lành của Ngài không có thật, xúc phạm đến Ngài, như Lời Ngài đã phán: “Dân Ta đã quên Ta.” Con thú nhận rằng, nhiều khi sự lãng quên ấy đến dần dần, khi con buông lỏng và để mình trôi theo dòng đời, cho đến khi Ngài trở thành một ký ức xa xăm.

Cha ơi, hôm nay con cầu xin Ngài ban cho con ân điển để luôn tỉnh thức, biết cẩn trọng với chính mình, để con không rời xa Ngài và rơi vào thảm họa của sự lãng quên. Xin dạy con sống vâng phục Luật pháp tuyệt vời của Ngài, vì con biết đó là sự bảo vệ duy nhất khỏi sự xa cách. Con cầu xin Ngài hướng dẫn con quyết định sống theo ý muốn Ngài, tin chắc rằng khi con làm như vậy, chính Ngài sẽ chăm sóc con, bảo đảm rằng mối quan hệ giữa chúng ta không bao giờ bị mất đi.

Ôi, Đức Chúa Trời Chí Thánh, con tôn thờ và ngợi khen Ngài vì đã hứa rằng, đối với những ai vâng phục ý muốn Ngài, sự lãng quên sẽ không xảy ra, vì chính Ngài – Đấng không bao giờ thất bại – sẽ chịu trách nhiệm giữ chúng con gần bên, giữ cho ngọn lửa mối quan hệ luôn cháy sáng. Con yêu dấu của Ngài là Hoàng tử và Đấng Cứu Rỗi đời đời của con. Luật pháp quyền năng của Ngài là ngọn hải đăng dẫn con trở về với Ngài, là ánh sáng soi sáng ký ức của con. Các điều răn của Ngài là sợi dây giữ con thật chặt, là khúc hát vang vọng trong tâm hồn con. Con cầu nguyện trong danh quý báu của Chúa Giê-xu, A-men.



Chia sẻ nhé!