“Đây là cách các ngươi đáp lại Đức Chúa Trời, hỡi dân ngu dại và không hiểu biết sao? Há chẳng phải Ngài là Cha các ngươi, là Đấng Tạo Hóa của các ngươi, Đấng đã dựng nên và tạo thành các ngươi sao?” (Phục truyền Luật lệ Ký 32:6).
Chúng ta không phải là người tự tạo ra chính mình, và thực tế này nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta không thể làm chủ chính mình. Chúng ta thuộc về Đức Chúa Trời, Đấng đã tạo dựng, cứu chuộc và tái sinh chúng ta bởi lòng thương xót của Ngài. Đôi khi, đặc biệt là khi còn trẻ hoặc trong thời kỳ thịnh vượng, ý tưởng về sự độc lập, làm chủ lựa chọn của mình và làm chủ vận mệnh của mình có vẻ hấp dẫn. Nhưng sự độc lập giả tạo đó chỉ là một ảo tưởng, và theo thời gian sẽ tan biến. Chúng ta nhận ra rằng cuộc sống không phụ thuộc vào Đức Chúa Trời là điều không tự nhiên, không nâng đỡ chúng ta trong lúc thử thách và không dẫn chúng ta đến mục đích đời đời.
Là tạo vật, chúng ta có hai bổn phận căn bản: biết ơn và vâng lời. Biết ơn vì đã nhận được món quà sự sống từ tay Đấng Tạo Hóa, Đấng đã yêu thương và gọi chúng ta vào sự tồn tại. Và vâng lời, bởi vì chỉ khi tuân theo các điều răn của Đức Chúa Trời, chúng ta mới tìm thấy con đường dẫn đến sự sống thật và bình an. Đó không phải là sự hạn chế, mà là sự tự do chân thật – tự do đến từ việc ở trung tâm ý muốn của Đức Chúa Trời, sống như Ngài đã tạo dựng chúng ta để sống, trong sự thông công với Ngài và thuận phục các kế hoạch của Ngài.
Sự vâng lời là chìa khóa mở ra cánh cửa đến đích đến cao quý nhất mà Đức Chúa Trời đã chuẩn bị cho chúng ta: ở với Ngài trong cõi đời đời, trong dinh thự thiên đàng mà Chúa Giê-xu đã hứa sẽ chuẩn bị. Chỉ nhờ sự vâng lời trung tín, chúng ta mới đạt đến mục tiêu vinh hiển ấy. Khi chúng ta chọn làm theo các điều răn của Ngài, không chỉ thừa nhận quyền tể trị của Ngài, mà còn tìm thấy niềm vui sống cho mục đích mà Ngài đã ban cho chúng ta, trải nghiệm một thoáng của sự sống đời đời đang chờ đợi chúng ta. -Chuyển soạn từ J. H. Newman. Hẹn gặp lại vào ngày mai, nếu Đức Chúa Trời cho phép.
Cùng cầu nguyện với tôi: Kính lạy Đức Chúa Trời, con nhận biết rằng không phải con tự tạo nên mình, mà chính Ngài, trong sự nhân từ của Ngài, đã tạo dựng, cứu chuộc và tái sinh con. Đôi khi, thế gian quyến rũ con bằng ảo tưởng về sự độc lập, nhưng con biết rằng sự an toàn và mục đích thật chỉ tìm thấy nơi Ngài. Xin giúp con từ bỏ mọi ý nghĩ tự mãn và biết nương cậy vào Ngài trong mọi lĩnh vực của đời sống con, tin cậy vào tình yêu và sự dẫn dắt của Ngài.
Lạy Cha, hôm nay con đến trước mặt Ngài với lòng biết ơn về món quà quý giá là sự sống và về sự kiên nhẫn của Ngài khi dẫn dắt con. Xin dạy con sống vâng phục các điều răn của Ngài, hiểu rằng đó không phải là sự hạn chế, mà là con đường dẫn đến tự do thật. Nguyện con được sống ở trung tâm ý muốn của Ngài, thông công với Ngài và thuận phục các kế hoạch của Ngài, để trải nghiệm sự bình an và niềm vui chỉ Ngài mới có thể ban cho.
Ôi, Đức Chúa Trời Chí Thánh, con ngợi khen Ngài vì đã chuẩn bị một đích đến đời đời và vinh hiển cho những ai vâng phục Ngài. Cảm ơn Ngài về lời hứa về nơi ở trên trời và vì đã chỉ cho chúng con con đường đến đó qua Lời của Ngài. Con yêu mến Con yêu dấu của Ngài, Đấng là Hoàng Tử và Đấng Cứu Rỗi đời đời của con. Luật pháp quyền năng của Ngài gìn giữ con vững vàng trong các mục đích của Ngài. Con yêu các điều răn của Ngài, vì chúng như nguồn nước trong lành thanh tẩy tâm linh con. Con cầu nguyện nhân danh quý báu của Chúa Giê-xu, A-men.
























